Monday, June 13, 2022

Năm mươi năm hai đứa mình

 Tình bạn bước qua năm thứ 50.  

Từ dạo cùng chung chiếu chung giường trong căn phòng nhỏ nguyên là nhà kho của một căn nhà đẹp, có khóm nguyệt quế ngát hương khi đêm xuống, có hàng tưởng vi hồng phấn rất xinh, và khu vườn rộng xum xuê cây trái .

Mình đã chia nhau mọi thứ vui buồn của thuở sinh viên xa nhà. Hiểu nhau cả khi không cần nói. Nhà mình quá xa, bạn thì chỉ leo tàu hỏa qua đèo Hải Vân là về với gia đình  nên luôn được Mạ lo gói to gói nhỏ cho cả hai đứa. Một lần, bạn đem cho mình sợi ruy-băng lụa đỏ để cột mái tóc dài, dải lụa đỏ phất phơ bay theo bước chân mình, điệu quá sức, mà chẳng có “cái đuôi” nào theo!

Nhớ những ngày đi học dưới cái nóng như thiêu đốt. Nhớ những lần cắm cúi đi trong cơn mưa rát mặt và lạnh buốt. 

Nhớ ly cafe chia nhau….


Hội ngộ sau 20 năm ( 1974-1994)

Ngày đó đã gần nửa thế kỷ. Ngày đó mình là sinh viên; ngày nay là hai lão bà. Hoàng hôn cuộc đời rồi đây.

Tuesday, February 15, 2022

Thursday, November 25, 2021

Thanksgiving 2021

 Tạ Ơn đời 




Friday, October 15, 2021

Chiếc Áo Cà Sa Nhuốm Bụi Đất Vì Yêu Thương

 

Không chỉ lên tiếng thiết tha kêu gọi ân nhân đóng góp, không chỉ chú tâm tụng kinh cầu an cho đồng bào lâm cảnh ngặt nghèo trong cơn dịch bệnh đang diễn ra, sư Giác Thiện còn cuốc, trồng, hái rau quả trong vườn. Sư xin và mua thêm hàng tấn lương thực, rồi cùng đưa vai vác lên xe chuyển về tận Saigon.  

Các vườn cà chua, rau củ bị ế ẩm hư hỏng vì thương lái không đến mua,  sư giúp họ bằng cách mua giá rẻ rồi đem về thành phố phát cho người nghèo. Nhà vườn có chút vốn để bắt đầu cho mùa mới, người nghèo có rau ăn.

Sư cũng không rời chú tâm thường xuyên đến việc gầy dựng giới trẻ, cho các em nghèo được đến trường mở mang kiến thức: nào áo quần, giầy dép, sách giáo khoa, và cả những chiếc xe đạp giúp các em vùng xa xôi hẻo lánh.

 





Ngày xưa ấy, tôi chỉ đồng hành với thầy một niên khoá ngắn, mà thầy và nhiều bạn nhỏ khác đã là những ánh lửa ấm áp giúp tôi vượt qua giai đoạn rất khó khăn và tối tăm. 

 

Ngày nay, thầy vẫn là ánh lửa mang yêu thương đến vạn người trong cảnh sầu lo.

 

Chiếc áo cà sa của thầy tôi đã thấy: lấm đầy đất đỏ, nên tôi gọi đó là chiếc áo lấm đất và bụi của yêu thương!

 

Mong thầy giữ gìn sức khoẻ. Xin Trời Phật độ trì thầy, vị sư đầy lòng nhân ái trụ trì chùa Chưởng Phước, Tam Bố, quốc lộ 20, Di Linh, Lâm Đồng.


 

Tuesday, November 26, 2019

Nhớ Củ Khoai Mùa Đông Năm Xưa



Tùy bút 2014
 

Trong một ngày, có lẽ thời gian thoải mái nhất của tôi là lúc lái xe đi làm. Ngày còn rất non, màn đêm chưa vén nên nền trời còn đen kịt. Tôi cứ đi theo luồng xe, những đốm đỏ kéo thành vệt dài không dứt lập lòe trước mặt.  Chậm,  nhanh, cũng mặc.... Và thế, tôi thả tâm trí vẩn vơ  về những ngày tháng cũ. Như sáng nay thôi, trong màn trời đen của một ngày đông lạnh tôi bỗng dưng nhớ đến  củ khoai ấm tình của một mùa Đông xưa.
 Một củ khoai! Bạn chớ vội cười. Hãy cùng tôi sống lại khung cảnh ấy. Cho dù bụi thời gian đã phủ dày nhưng kỷ niệm vẫn còn đó y nguyên.

Friday, October 5, 2018

Chuyện của Ti (tt)

Đói Khổ Cũng Cam



“ Ăn đói ăn khổ em cũng cam được, chỉ cần cho hai con đi học”. Đó là câu tâm sự của người phụ nữ gầy ốm mẹ của Ti và Ni. Chuyện hai em Ti và Ni chúng tôi đã đề cập trong bài viết vào dịp tết năm ngoái. Xin lược lại vài nét sơ qua: khi đứa con gái thứ hai chào đời thì chồng bà bỏ đi. Thương cho hoàn cảnh khốn khó của bà, có người bà con cho cất một mái tranh nhỏ trong đất nhà thờ Họ để trú mưa nắng. Cách đây hơn 10 năm do bị phỏng nặng làm hai chân yếu hẳn, bà chỉ còn đi giúp làm được những việc lặt vặt, khi giữ em, khi nhặt rau. Mùa tết, bà đi gọt củ gừng hay đãi đậu, chẻ lạt...mỗi ngày được vài chục ngàn nhưng không phải lúc nào cũng có.

Saturday, July 15, 2017

HÃY NGƯỚC MẶT NHÌN ĐỜI




Có lúc nào bạn đã muốn buông xuôi cho số phận đẩy đưa khi đường đời gặp thác ghềnh?
Có lúc nào bạn đặt mình vào vị trí một bé gái bị cha bỏ rơi, mẹ tối mặt tảo tần mà chỉ chật vật sống còn ?

Một bà mẹ trẻ loay hoay lo nuôi hai con gái. Chồng bà đã bỏ đi khi đứa con thứ hai vừa chào đời và đứa lớn mới lên 5. Như nhiều phụ nữ trong làng, bà không có kinh nghiệm kiếm sống, không vốn liếng, chẳng nghề nghiệp. Cũng may, bên họ ngoại của bà cho dựng căn nhà nhỏ trong khuôn viên nhà thờ họ để ba mẹ con có nơi tránh mưa che nắng.

Bà phải ra bươn chải kiếm kế sinh nhai và nuôi con bằng những nghề đơn giản nhất: khi phụ việc trong quán ăn, lúc hái rau thuê, tết đến thì phụ gói bánh, gọt khoai, bào gừng cho các nơi sản xuất bánh mứt. Bà làm tất cả, nhất định cho con được đến trường. Và cứ thế ngày tháng đầu trôi, cuộc sống mẹ con đùm bọc nhau tưởng chừng như yên ắng. 
....Nhưng không!
Trong một lần phụ bếp, bà bị tai nạn làm đôi chân bị phỏng nặng. Để cứu đôi chân, bác sĩ dùng da của chân bị phỏng ít đắp cho cái chân tưởng đã phải bỏ, vì thể tuy bà còn đi lại được nhưng yếu hơn trước, không còn ai mướn làm trong quán ăn nữa. Những lúc trái gió trở trời, đôi chân nhức nhối làm bà phải ngồi nhà. Cứ mỗi mùa tựu trường là bà lại lo giật gấu vá vai vay mượn để đủ tiền đóng học phí cho hai con. Nhờ Trời đứa nào cũng rất chăm học và thương mẹ. Hai chị em năm nào cũng đem về những tấm bằng khen học sinh giỏi hay xuất sắc. Điều đó làm cho bà quyết tâm hy sinh và làm mọi cách cho chúng được đến trường. Cách đây hai năm, bà nghe tin và tìm đến một linh mục (cộng tác với SBVCC) xin giúp đỡ. Từ đó chúng tôi biết đến bà.

Maldives 2026