Friday, October 15, 2021

Chiếc Áo Cà Sa Nhuốm Bụi Đất Vì Yêu Thương

 

Không chỉ lên tiếng thiết tha kêu gọi ân nhân đóng góp, không chỉ chú tâm tụng kinh cầu an cho đồng bào lâm cảnh ngặt nghèo trong cơn dịch bệnh đang diễn ra, sư Giác Thiện còn cuốc, trồng, hái rau quả trong vườn. Sư xin và mua thêm hàng tấn lương thực, rồi cùng đưa vai vác lên xe chuyển về tận Saigon.  

Các vườn cà chua, rau củ bị ế ẩm hư hỏng vì thương lái không đến mua,  sư giúp họ bằng cách mua giá rẻ rồi đem về thành phố phát cho người nghèo. Nhà vườn có chút vốn để bắt đầu cho mùa mới, người nghèo có rau ăn.

Sư cũng không rời chú tâm thường xuyên đến việc gầy dựng giới trẻ, cho các em nghèo được đến trường mở mang kiến thức: nào áo quần, giầy dép, sách giáo khoa, và cả những chiếc xe đạp giúp các em vùng xa xôi hẻo lánh.

 





Ngày xưa ấy, tôi chỉ đồng hành với thầy một niên khoá ngắn, mà thầy và nhiều bạn nhỏ khác đã là những ánh lửa ấm áp giúp tôi vượt qua giai đoạn rất khó khăn và tối tăm. 

 

Ngày nay, thầy vẫn là ánh lửa mang yêu thương đến vạn người trong cảnh sầu lo.

 

Chiếc áo cà sa của thầy tôi đã thấy: lấm đầy đất đỏ, nên tôi gọi đó là chiếc áo lấm đất và bụi của yêu thương!

 

Mong thầy giữ gìn sức khoẻ. Xin Trời Phật độ trì thầy, vị sư đầy lòng nhân ái trụ trì chùa Chưởng Phước, Tam Bố, quốc lộ 20, Di Linh, Lâm Đồng.


 

Tuesday, November 26, 2019

Nhớ Củ Khoai Mùa Đông Năm Xưa



Tùy bút 2014
 

Trong một ngày, có lẽ thời gian thoải mái nhất của tôi là lúc lái xe đi làm. Ngày còn rất non, màn đêm chưa vén nên nền trời còn đen kịt. Tôi cứ đi theo luồng xe, những đốm đỏ kéo thành vệt dài không dứt lập lòe trước mặt.  Chậm,  nhanh, cũng mặc.... Và thế, tôi thả tâm trí vẩn vơ  về những ngày tháng cũ. Như sáng nay thôi, trong màn trời đen của một ngày đông lạnh tôi bỗng dưng nhớ đến  củ khoai ấm tình của một mùa Đông xưa.
 Một củ khoai! Bạn chớ vội cười. Hãy cùng tôi sống lại khung cảnh ấy. Cho dù bụi thời gian đã phủ dày nhưng kỷ niệm vẫn còn đó y nguyên.

Friday, October 5, 2018

Chuyện của Ti (tt)

Đói Khổ Cũng Cam



“ Ăn đói ăn khổ em cũng cam được, chỉ cần cho hai con đi học”. Đó là câu tâm sự của người phụ nữ gầy ốm mẹ của Ti và Ni. Chuyện hai em Ti và Ni chúng tôi đã đề cập trong bài viết vào dịp tết năm ngoái. Xin lược lại vài nét sơ qua: khi đứa con gái thứ hai chào đời thì chồng bà bỏ đi. Thương cho hoàn cảnh khốn khó của bà, có người bà con cho cất một mái tranh nhỏ trong đất nhà thờ Họ để trú mưa nắng. Cách đây hơn 10 năm do bị phỏng nặng làm hai chân yếu hẳn, bà chỉ còn đi giúp làm được những việc lặt vặt, khi giữ em, khi nhặt rau. Mùa tết, bà đi gọt củ gừng hay đãi đậu, chẻ lạt...mỗi ngày được vài chục ngàn nhưng không phải lúc nào cũng có.

Saturday, July 15, 2017

HÃY NGƯỚC MẶT NHÌN ĐỜI




Có lúc nào bạn đã muốn buông xuôi cho số phận đẩy đưa khi đường đời gặp thác ghềnh?
Có lúc nào bạn đặt mình vào vị trí một bé gái bị cha bỏ rơi, mẹ tối mặt tảo tần mà chỉ chật vật sống còn ?

Một bà mẹ trẻ loay hoay lo nuôi hai con gái. Chồng bà đã bỏ đi khi đứa con thứ hai vừa chào đời và đứa lớn mới lên 5. Như nhiều phụ nữ trong làng, bà không có kinh nghiệm kiếm sống, không vốn liếng, chẳng nghề nghiệp. Cũng may, bên họ ngoại của bà cho dựng căn nhà nhỏ trong khuôn viên nhà thờ họ để ba mẹ con có nơi tránh mưa che nắng.

Bà phải ra bươn chải kiếm kế sinh nhai và nuôi con bằng những nghề đơn giản nhất: khi phụ việc trong quán ăn, lúc hái rau thuê, tết đến thì phụ gói bánh, gọt khoai, bào gừng cho các nơi sản xuất bánh mứt. Bà làm tất cả, nhất định cho con được đến trường. Và cứ thế ngày tháng đầu trôi, cuộc sống mẹ con đùm bọc nhau tưởng chừng như yên ắng. 
....Nhưng không!
Trong một lần phụ bếp, bà bị tai nạn làm đôi chân bị phỏng nặng. Để cứu đôi chân, bác sĩ dùng da của chân bị phỏng ít đắp cho cái chân tưởng đã phải bỏ, vì thể tuy bà còn đi lại được nhưng yếu hơn trước, không còn ai mướn làm trong quán ăn nữa. Những lúc trái gió trở trời, đôi chân nhức nhối làm bà phải ngồi nhà. Cứ mỗi mùa tựu trường là bà lại lo giật gấu vá vai vay mượn để đủ tiền đóng học phí cho hai con. Nhờ Trời đứa nào cũng rất chăm học và thương mẹ. Hai chị em năm nào cũng đem về những tấm bằng khen học sinh giỏi hay xuất sắc. Điều đó làm cho bà quyết tâm hy sinh và làm mọi cách cho chúng được đến trường. Cách đây hai năm, bà nghe tin và tìm đến một linh mục (cộng tác với SBVCC) xin giúp đỡ. Từ đó chúng tôi biết đến bà.

Sunday, July 26, 2015

Lối Cũ Vấn Vương



Xuân 1992

             Tôi rời bỏ Quảng Trị trong màn lửa đạn rực trời của mùa hè 1972. Hơn 20 năm sau, 1992, lòng tôi  xót xa vô ngần khi tìm về lối cũ trong một buổi chiều mưa tầm tã.

Chiếc xe mướn vội, cũ rích, lắc lư cố gắng trườn đi trên con đường hư hỏng, nhấp nhô đầy ổ gà sũng nước. Vẫn ngồi trên xe mà đầu gối tôi bắt đầu run. Tim tôi bắt đầu trật nhịp. Bồi hồi, xúc động, có đủ cả. Trời mưa làm cho cảnh vật thêm tiêu điều trắng trợt. Kia dăm nương sắn lưa thưa, đây vài luống khoai èo uột bao quanh những nóc nhà tranh xiêu vẹo. Qua khỏi đoạn đường ngày xưa là đại lộ kinh hoàng vẫn còn đầy dấu tích của những khung xe móp méo rỉ sét là vào vùng Hải Lăng đất cát khô cằn. Trên đoạn đường ngoằn ngoèo loang lổ ấy, hiện ra hình dáng hai em nhỏ đang khiêng một bó củi. Vâng, chỉ đúng có một bó củi thôi ở giữa hai thân xác nhỏ bé đang di chuyển. Bó củi có lẽ đang tươi, vì hai cái thân xác ốm o bé tí kia  khòm đi, lãnh chịu sức nặng của bó củi ướt đang đè xuống. Trong màn nước mưa mù mịt, và đôi mắt đang mờ dần vì đầy lệ, tôi ngoái lại nhìn: áo các em lem luốc rách tả tơi đang dính sát vào thân mình, quần đùi ngắn ngủn cũ rích phập phờ theo hai đôi chân nhỏ bé chạy lúp xúp. Tôi rên nhỏ trong lòng, “em ơi, đi kiếm củi cho mẹ nấu bếp, hay làm củi để bán? Khổ thân em. Em có được đến trường không hở em, hay chỉ biết đi làm củi làm rẫy nương, khốn khổ kiếm cái ăn?”. Một đoạn nữa, ơ kià bên lề đường một cái bóng nhỏ lom khom trờ ra đưa tay vẫy vẫy, mặt xanh tái nở nụ cười méo mó vì hàm răng sún, cánh tay khỏng khoeo chỉ chỉ vào những bó củi chất bên vệ đường. Những bó củi có che tấm ni lông cũ, nhưng em thì không, ướt nhẹp, co rúm! Xe chúng tôi vượt qua, nụ cười em tắt ngủm. Tôi hiểu ra: em đang bán củi. Tôi bần thần. Miệng tôi thêm đắng chát. Một mảnh nilông cũ rách, em không dùng để che tấm thân ốm o đang run cầm cập vì ướt lạnh. Tấm nilông quý báu ấy đã cẩn thận được che cho bó củi:  tài sản của em, cơm gạo của em, tiền thuốc cho mẹ cho bà?

Saturday, March 28, 2015

Thơ ...thẩn



      ...........................Dọn dẹp kệ sách cũ, tìm ra những dòng lẩn thẩn này.


Rụng Về Gốc Xưa

Tôi về thực?
tưởng như mơ:
Con đường sỏi đá nằm trơ hứng sâù,
Lá hờn chẳng đợi lẫn nhau
Buông mình từ giã, hoàng hôn ngỡ ngàng.
Quanh tôi xa lạ xóm làng
Đâu còn dấu vết ngày vàng tuổi thơ.
Gốc me cũ, ngã chổng chơ
Tên ai xưa khắc, chẳng còn nét in.
Làng Thạch mãi cứ lặng thinh
Tôi không là đứa con xa tìm về!
Ôi hoang lạnh, ơi ê chề
Một mình tôi đứng ngẩn ngơ bơ thờ
Sầu đông năm cũ không chờ
Tôi, cánh lá uá rụng về gốc xưa!
Gốc xưa đã nhạt bóng rồi
Đất xưa cũng lạ
Lá tôi
Tàn

1993



  Một Thoáng Nữa Thôi

  Cho tôi một thoáng khẽ khàng
  Chân trần nhón nhẹ đường làng tôi xưa
  Thăm hàng mướp, khóm tre thưa
Uống lời mẹ hát bài ru con buồn
Xin về góc nhỏ xóm thôn
Nhìn chiều vương nắng khói ôm bếp nhà
Cho tôi chút ánh trăng ngà
Đêm huyền hoặc cũ, ươm hơi gió nồng.
Cho xin một thoáng hương đồng
Ngạt hương lúa trổ đòng đòng trinh nguyên.
......
Xin một lần nữa, bên hiên
cùng người thân thiết nửa đời lià xa.
Một lần nữa, khoảnh khắc thôi
Để tôi đi hết đời này, phù du!

1992



Tuesday, March 24, 2015

Maldives 2026